Bị bỏ rơi và bị lạm dụng: trẻ em tị nạn Syria bị lãng quên trên hòn đảo Hy Lạp

0
Người tị nạn ở trong lều tại bờ biển, ảnh AP Photo/Petros Giannakouris

Cô Rasha đã bị mất tích vào hôm thứ bảy, bạn cô nói rằng cô đi dạo bình thường với một người Syria 20 tuổi trên hòn đảo giam giữ người tị nạn trong trại Hy Lạp. Sau đó, cô biến mất. Hôm thứ ba người bạn của cô tên là Amira, 15 tuổi, đã nhận được một loạt các hình ảnh từ điện thoại của cô. Rasha đang nằm trần truồng trên giường với một người đàn ông, với hình ảnh hoạt hình lố bịch thay vào mặt ông ta và một thông điệp nặc danh: “Tôi hứa tôi cũng sẽ bắt cóc bạn.”

Đó còn lâu mới là lời đe dọa đầu tiên mà những người tị nạn độ tuổi thiếu niên từ thành phố Syria Qamishli đã nhận được, từ khi đến đảo Aegean của Chios sáu tháng trước. Trại giam nằm ở trong nhà máy xe lửa cũ, bao xung quanh bởi dây hàng rào thép gai, nằm sâu trong núi. Nó là khởi đầu cho một hy vọng cho một cuộc sống mới ở châu âu, với sự ưu tiên là vương quốc Anh.

Đồng tị nạn thường xuyên đe dọa cô. “Những người đàn ông nói họ sẽ tấn công tôi, Họ cố gắng bẫy chúng tôi bằng cách nói không đi tới Souda [một trại tị nạn khác trên đảo] hoặc đi vào thị trấn. Họ nói: ‘Nếu tôi thấy bạn ở đó, tôi sẽ tấn công bạn. Tôi sẽ bắt cóc bạn và giết bạn. “

Amira thuộc một trong những đứa trẻ có đủ điều kiện để đòi tị nạn ở Anh theo luật Dubs. Một năm trước, chính phủ Anh thông báo rằng họ sẽ khẩn trương cung cấp nơi trú ẩn cho một tỷ lệ đáng kể đối với những người tị nạn dễ bị tổn thương nhất, ước tính khoảng 3.000 trẻ vị thành niên cho đến tháng Hai, Bộ Nội bất ngờ dừng lại chương trình sau khi giúp đỡ 480, một trên 130.000 cư dân Vương quốc Anh.

Hôm thứ ba là cơ hội cuối cùng để mở lại Dubs, nó sẽ được nghe tại tòa án tối cao ở London, nhiều người đã mô tả việc đóng cửa sớm Dubs là bất hợp pháp và “khiếm khuyết”.

Buổi điều trần kéo dài ba ngày có khả năng thay đổi sâu sắc đối với Chios, hòn đảo này  ngăn cách bởi một dải biển mỏng với Thổ Nhĩ Kỳ, rất gần đến mức mà Amira có thể nhìn thấy những ngôi nhà mùa hè và nhà máy trên bờ biển của hòn đảo. Trên đó nó liên kết với biên giới với Syria và Iraq, nơi mà mỗi ngày nhiều người đang cố gắng vượt biển bằng thuyền cao su tới cửa ngõ châu âu.

Những người vượt biển thành công sẽ nhanh chóng gặp phải những gì hoàn toàn khác biệt so với nguyện vọng của họ về một thế giới văn minh và an toàn. Trẻ tị nạn ở Chios mô tả bị  đâm bởi những người địa phương, cảnh sát đánh đập, các cuộc tấn công của đảng bảo thủ, đánh nhau giữa những người say rượu số những người tị nạn, và những đêm mất ngủ trong những chiếc lều mỏng manh trên bãi biển sỏi đá.

Hầu hết trẻ em, bao gồm Amira, đều rất sợ hãi đến nhà vệ sinh của trại vào ban đêm vì sợ lạm dụng. Bị mắc kẹt trên hòn đảo lớn thứ năm của Hy Lạp và Không thể di chuyển cho đến khi được phép, khoảng 4.000 người tị nạn hiện đang ở trong hai trại tị nạn quá tải này. Và sự việc có thể sẽ còn tồi tệ hơn. Trong một hai tuần tới chính phủ Anh sẽ rút tài trợ cho các đội tiếp cận cộng đồng di động ở Chios. Không lâu sau đó, những nỗ lực nhân đạo của Ủy ban châu Âu sẽ được thay thế bằng chính phủ Hy Lạp.

Nhóm người tị nạn tuyên bố rằng Anh, cùng với cộng đồng quốc tế, có vẻ thỏa mãn về sự quên lãng cuộc khủng hoảng di cư và đang ngày càng để nó sau lưng. “

Đối với Hy Lạp hiện nay đã có 62.000 người tị nạn bị mắc kẹt, nhà vận động nói rằng văn phòng làm việc chỉ thuê một người chịu trách nhiệm về chương trình Dubs.

“Chios đã tới giới hạn sắp bị phá vỡ. Nhưng các chương trình hỗ trợ của nhiều tổ chức lớn sắp kết thúc, họ cảm thấy như thể châu Âu đang đột ngột quay mặt với họ.” Ông Alex Green của tổ chức Trợ giúp người tị nạn, một trong số ít tổ chức từ thiện sẽ ở lại trên đảo nói.

Việc thu hồi các nguồn lực từ Chios sẽ làm cho những đứa trẻ không được kèm cặp sẽ trở nên bấp bênh nhiều hơn. Thứ ba tuần trước, Erez cho biết mình 16 tuổi nhưng trông có vẻ trẻ hơn ba tuổi. Anh đang đi trong công viên gần Souda, một nơi yêu thích của người tị nạn, vì nó có thể truy cập trộm vào wifi. Không lâu sau 18:00, Erez gặp ba người dân địa phương họ đã ghìm chặt anh xuống và rạch một con dao dọc theo cánh tay trái của anh.

Mười sáu giờ sau vụ tấn công, với cánh tay rách nát và rải rác các giọt máu khô, anh  kiên quyết rằng sẽ không ông báo cảnh sát. “Họ không quan tâm đến chúng tôi, cảnh sát đã đánh chúng tôi bằng dùi cui. Nếu họ nhìn thấy chúng tôi ở quán cà phê hoặc ra khỏi trại, họ nói với chúng tôi đi khỏi đó, vì những nơi đó không phải là cho chúng tôi. Anh Erez, người chỉ có một đôi giầy cũ, một cái áo sơ mi và chiếc quần sóc mặc cách đây ba tháng, nói,

Nơi Erez bị tấn công gần với bức tường trại tị nạn và là nơi lý tưởng cho các cuộc tấn công của các đảng phái cựu hữu để ném đá và bom xăng vào các lều bên dưới. Một số Những kẻ tấn công bị cáo buộc là để có liên kết với đảng tân phát xít của Hy Lạp, Golden Dawn.

Ác cảm về người tị nạn đang tăng đều, với nhiều chủ cửa hiệu phàn nàn rằng sự hiện diện của họ phá hoại du lịch.

Đêm hôm thứ năm một cuộc diễu hành chống người tị nạn qua Chios đã thu hút lên đến 400 người dân địa phương. Căng thẳng đã tăng lên ở tất cả mọi nơi.

Amira nói rằng cô đã là mục tiêu của những người đàn ông, vì cô ấy dám làm bạn với người phi Ả Rập. “Họ Đe dọa giết hoặc bắt cóc tôi, bởi vì tôi là chơi với những người từ Afghanistan. Họ nói: ‘Bạn là Ả Rập, vậy tại sao bạn nói chuyện với người Afghanistan?’ Tôi nói tất cả chúng ta đều theo đạo Hồi, tất cả chúng tôi đều là người tị nạn, nhưng họ không nghe “.

Trẻ em gái và phụ nữ mô tả cuộc sống hàng ngày rất nguy hiểm. Ẩn sau con đường đằng sau Souda là nơi trú ẩn khẩn cấp đầu tiên cho phụ nữ tị nạn ở Hy Lạp bên ngoài trại.

Vụ việc mới nhất được báo cáo vào đầu tháng Sáu là khi một người phụ nữ đi vào hàng đợi thức ăn trong Souda và một người đàn ông cố gắng dục tấn tình dục công cô và đe dọa để cưỡng hiếp cô. Đêm đó sáu người đàn ông đã cố gắng đột nhập vào căn lều nơi cô ngủ.

“Không có sự an toàn cho họ nếu họ không có một người đàn ông trong nhóm của họ. Khi đến ở Hy Lạp, chúng tôi đã quan sát họ cực kỳ dễ bị bóc lột, quấy rối và chịu bạo lực trong các trại “, Tan nói.

Nhưng vẫn có những người phụ nữ vượt biên một mình, vào tháng trước có 34 người đến từ Syria. Một trong số đó, Soan Enas, 30 tuổi, đến từ Daraa ở phía tây, cô ngủ một mình trên bãi biển bởi vì cô đã nghe những câu chuyện kinh hãi từ phụ nữ tại Vial, và là không chắc chắn số phận của mình. “Tôi bị mắc kẹt, tôi không biết đi đâu hay làm gì.”

 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here