Rừng Calais Pháp, “cảnh sát vừa cười vừa đánh đập tôi”

0
© Aimée Thirion pour Libération, ảnh Liberation

Người đấu tranh bảo vệ nhân quyền, Jacques Toubon, tố cáo các điều kiện sống của người di cư trong thành phố, bị săn đuổi ngày và đêm, không có khả năng tiếp nhận viện trợ lương thực. Youssef, Eritrea, 22 tuổi, làm chứng cho việc ông bị đối xử tàn tệ hàng ngày.

Săn đuổi dân nhập cư, ngăn cản phân phối thực phẩm,  trẻ em trên đường phố, phụ nữ gặp nguy hiểm, tóm lại, “mất nhân quyền chưa từng thấy”. Một lần nữa, đó là Calais, và một lần nữa là do các hội bảo vệ nhân quyền tố cáo. Sau khi đến thăm các người nhập cư tại chỗ, ông Jacques Toubon mô tả một “niềm mong muốn [của chính phủ] không nhìn thấy người di cư Calais”, do đó “không có nơi trú ẩn nào được tha thứ.” Ông cảm thấy rất phẫn nộ và cho rằng khoảng 500 đến 600 người không được tiếp cận với nước, ngoại trừ nước cung cấp bởi các hiệp hội, “ngủ trên mặt đất” và cho biết “bị săn bắt ngày và đêm trong các khu rừng của thành phố “. “[Họ] không thể ngủ, nghỉ ngơi, luôn luôn trong trạng thái cảnh giác”, và “rõ ràng kiệt sức về thể chất và tinh thần.” Ông đòi hỏi “kết thúc việc quấy nhiễu, cho phép phân phối thực phẩm, cung cấp nơi cư ngụ cho trẻ em, thành lập một địa điểm mà mọi người có thể nghỉ ngơi, thư giãn và xem xét tương lai của họ. “

Tại một buổi phân phối thực phẩm được chấp nhận tại nhà thờ Thánh Giuse, Youssef, 22 tuổi nói “cho báo thời sự quốc tế trong ngày biết có một nơi nào mà tôi có thể nghỉ ngơi. Tôi chẳng có nơi nào được yên thân cả”. Anh đến từ Libya sang châu Âu đã 15 ngày và đến Calais được 1 tuần, anh kể đã bị đánh đập bởi cảnh sát một đêm. “Tôi đi cà nhắc từ ba hôm nay vì cảnh sát. Họ phun hơi cay vào mặt tôi, họ đánh tôi khắp nơi trên cơ thể và đầu gối, sau đó họ bỏ đi, “anh nói. “Họ có ba hoặc bốn người. Họ vừa cười vừa đánh. Tôi không thể cưỡng lại, tôi giơ tay lên đầu nhưng cũng chẳng thay đổi gì họ vẫn tiếp tục đánh, “anh lặp lại.” Tôi phải có một nơi nào đó để nghỉ ngơi, tôi chỉ ngủ có 2 giờ vào ban ngày. Vào ban đêm, chúng tôi không thể ngủ, họ tìm chúng tôi trong rừng, xịt hơi cay vào chúng tôi, quần áo của chúng tôi, chăn, túi xách của chúng tôi, thậm chí là thức ăn. Tôi có thể hiểu rằng họ làm công việc của họ, họ bắt chúng tôi khi chúng tôi đang vượt biên. Nhưng họ ngăn cản chúng ta ngủ, họ đánh chúng tôi khi chúng tôi đi bộ trên đường phố, đó là không thể “ông thở dài.” Ở đất nước tôi, tôi có thể chết. Tôi đã liều mạng sống của tôi trên đường tới đây, tôi đã thực hiện một cuộc hành trình cực kỳ gian khổ, tôi đã vượt qua sa mạc, ở Libya tôi đã ngồi tù, tôi vượt qua biển, tôi đã thấy nhiều người chết. Bây giờ đây, khi tôi nhìn thấy cảnh sát, tôi sợ. Tất cả chúng tôi đều căng thẳng. Chúa đã không ở với chúng tôi nữa. Hôm nay tôi chốn đến đây để ăn trưa, cảnh sát không muốn chúng tôi tới bằng cách nói “không có thức ăn”. Đôi khi, họ bắt chúng tôi đi bộ bốn hoặc năm giờ. Khi các bạn ở đây chúng tôi được bảo vệ. Nhưng ngay sau khi bạn rời đi, mọi thứ lại bắt đầu. Tật là buồn và cô đơn ở đây. “

Thậm chí không một ly nước cho trẻ em

“Những gì làm chúng tôi thấy đáng nhớ, ngoài những gì đã kể là các nhà chức trách mỉa mai chúng tôi, ông Vincent De Coninck, phụ trách Catholic Relief Services nói. “Họ nói rằng:”khi bạn đưa đồ ăn cho người tị nạn, bạn đang làm người trung chuyển, và chính bạn là người đem lại sự nguy hiểm cho người tị nạn. Lý thuyết còn đi xa hơn. “Cảnh sát ngăn cản tôi cho những đứa trẻ từ 2 đến 5 năm uống nước vào 8.15 sáng nay,” Adele tình nguyện viên tại các hiệp hội Salam, nói với chúng tôi. “chúng tôi đem cho  người di cư đồ ăn sáng trong vài tháng. Vào ngày thứ Sáu, cảnh sát nói với chúng tôi rằng việc phân phối đã bị cấm từ 9 giờ sáng tới 18 giờ. Sáng nay [Thứ hai], cảnh sát nói với chúng tôi rằng nó đã bị cấm. Tôi xin phép để cho nước, cũng không được. Ngay cả đối với một gia đình sống trong một container, một cặp vợ chồng Afghanistan và ba đứa con của họ ở độ tuổi 2, 5 và 7 tuổi, tôi đã hỏi: “ngay cả một ly nước cho bọn trẻ?” Cảnh sát trả lời: “chúng cũng như những người khác.”

Hội người bảo vệ cũng lưu ý rằng phụ nữ có nguy cơ bị hãm hiếp và lạm dụng tình dục. Một số có trẻ sơ sinh hoặc đang mang thai. Nhiều trẻ em theo lý thuyết phải được bảo vệ, nhưng tiếp cận với quyền lợi rất khó khăn, bởi các cuộc săn đuổi của cảnh sát ban đêm.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here